Thời điểm Bạch Nhất tỉnh lại lần nữa, đã thấy bản thân nằm trong xe ngựa. Cảm giác đầu óc còn có chút hỗn loạn, lắc lắc đầu muốn ngồi dậy, y thấy mình liền rơi vào một cái ôm ấp ấm áp.
Triệu Tịch đang ôm con trai ngồi ở phía sau xe, nét mặt hoàn toàn bình lặng, nhưng không biết là do bị rét cóng hay là vì quá sợ hãi, mà cả khuôn mặt đều không có một chút huyết sắc. Nhiệt độ bên trong xe cũng không quá cao, có lẽ là do điều hòa nhiệt độ còn chưa kịp chỉnh tới độ ấm cần thiết.
"Anh còn có hai tuần lễ để chuẩn bị," đáy mắt dẫn theo vài tia trào phúng, Hàn Ninh Cẩn tiếp tục nói, "Anh nên cẩn thận suy nghĩ một chút, nên làm thế nào từ biệt hắn." "..."
Đợi cho đến thời điểm, đám yêu nghiệt trong sơn động triệt để buông tha cho vợ chồng son của Lâm Dực, đã là chuyện của nửa giờ sau. Lâm Dực nghiêm mặt ngồi trở lại ghế sô pha lần nữa, vẫn như cũ không dám tin, Ôn Kỳ vậy mà lại hôn y ngay trước mắt quần chúng như vậy.
Cuộc sống sinh hoạt của Lâm Dực rốt cục đã bình ổn trở lại, thậm chí bình ổn đến nổi, mỗi sáng sớm khi tỉnh lại y đều trước tiên quay sang kiểm tra người kế bên, sau đó cười một cách quái đản cảm thán—— thực mẹ nó quá tốt, tỉnh mộng, Ôn Kỳ vẫn còn ở bên mình.
☆, 44. Vác súng trên lưng bảo vệ chính quyền Giằng co suốt cả một buổi sáng, Lâm Dực nhẹ nhàng hít thở, nằm ở trên giường, vô luận như thế nào cũng ngủ không được nữa.