CHƯƠNG 10
Edit – HaeHyuk8693
☆, Dị biến
Sáng sớm ngày kế, trời còn chưa
sáng hẳn, trên đường vẫn trống rỗng vắng tanh, chỉ có rải rác một vài tiểu thương đang
lục tục bày sạp hàng của mình. Sau khi Mục Kỳ thức dậy liền phân phó thị vệ mau
chóng chuẩn bị xuất phát.
Bởi vì bọn họ đang trú ngụ tại một
khách điếm gần cửa thành, muốn ra khỏi thành cũng mất chưa đến nửa canh giờ,
hơn nữa lần này những người đi theo đều là những thị vệ đã qua huấn luyện. Sau
khi tiếp nhận mệnh lệnh, mọi người rất nhanh đã chuẩn bị xong mọi thứ, thời
điểm rời đi cũng rất im ắng, hoàn toàn không đánh thức bất kì khách nhân nào
tại khách điếm. haehyuk8693
Mục Kỳ một người một ngựa chạy ở
trước dẫn đầu, phía sau một đội người đồng loạt theo sau. Thời điểm đến Duyên Quốc
bởi vì phải hộ tống quan tài, nên đội ngũ còn phải chuẩn bị thêm xe ngựa, đến
lúc trở về hiển nhiên nhẹ nhàng đi không ít. Mục Kỳ còn trực tiếp mệnh lệnh tất
cả mọi người thay đổi sáng khoái mã. Cứ theo tốc độ này, chỉ mất khoảng một
ngày một đêm là có thể đến biên cảnh Chiêu Quốc, sau khi nghỉ ngơi một đêm,
ngày hôm sau trước khi trời tối là có thể đến được Nghiệp Thành. Đến lúc đó, chỉ
cần ở Nghiệp Thành đợi ảnh vệ tới hội hợp liền có thể chạy về kinh đô. Đột
nhiên lại nghĩ đến người mà y đã chạm mặt tại khách điếm hôm qua, tuy rằng người nọ
chỉ xuất hiện ở khách điếm một chút, về sau cũng không thấy mặt, nhưng Mục Kỳ luôn
ẩn ẩn cảm thấy có chút kỳ quái, tựa hồ người nọ cũng không phải đơn giản như
vậy.
Đội ngũ đi đến giữa trưa thì có thị
vệ tiến lên xin chỉ thị Mục Kỳ có dừng lại nghỉ ngơi hay không? Mục Kỳ sờ sờ con
ngựa dưới thân, suy nghĩ một hồi liền đồng ý hạ trại ngay tại chỗ, nghỉ ngơi
nửa canh giờ thì tiếp tục chạy đi.
Một đám người im lặng theo thứ tự
dắt ngựa đi sang một bên cho ăn cỏ, sau đó vài phân đội tụ hội lại bắt đầu
ăn lương khô. Mục Kỳ ngồi một mình ở trên tản đá lớn, lấy ra lương khô đã chuẩn
bị sẵn. Tuy rằng không có ý định muốn ăn, nhưng nghĩ đến kế tiếp còn có một
quảng đường khá dài phải đi, Mục Kỳ vẫn bắt buộc chính mình ăn vào mấy miếng.
"Tướng gia, ngài ăn cái này
đi!" Một thị vệ trẻ tuổi đột nhiên chạy đến trước mặt Mục Kỳ, vươn tay đưa
qua hai cái bánh bao thịt cỡ lớn, thanh âm trung khí mười phần lại thoáng mang theo
chút ngượng ngùng, "Ngài tối hôm qua cũng không ăn được bao nhiêu, lúc này
lại ăn tiếp loại bánh khô khan này sao có thể đi tiếp, chi bằng ăn một ít bánh
bao thịt này đi!" haehyuk8693
Mục Kỳ giương mắt nhìn lên, trên
tay thị vệ đang cầm một miếng vải bố màu trắng khá sạch sẽ, mặt trên còn đặt
hai cái bánh bao thịt, hẳn là mới được mua tại khách điếm vào sáng sớm. Bởi vì
thời gian lên đường có chút dài, bánh bao kia đã có chút khô cứng nguội lạnh,
bất quá hiển nhiên đã được người dùng nội lực hun nóng một chút. Người đưa bánh
bao cho y là thị vệ nhỏ tuổi nhất trong đội, chỉ mới có mười chín tuổi, nghe
nói vẫn luôn rất ngưỡng mộ Mục Kỳ. Còn bởi vì bản thân được phân công vào nhiệm
vụ lần này mà cao hứng đến nổi mất ngủ vài hôm, lúc lên đường lại càng thêm
hưng phấn, những chuyện này cũng là Mục Kỳ nghe thấy được trên dọc đường khi
hài tử này trò chuyện cùng người khác.
Tuy rằng nhìn qua lạnh lùng, nhưng
Mục Kỳ cũng không phải là người hoàn toàn bất cận nhân tình, chính là ngày
thường tất cả tâm tư tình cảm của y đều đã dùng hết ở trên người Bộ Hoài Viễn,
nên y mới hiếm khi trao đổi cùng người khác thôi. Lúc này nhìn đến một hài tử choai
choai đang cầm bánh bao, mở to đôi mắt sáng bừng đứng trước mặt mình, y nhất thời
cũng có chút dở khóc dở cười. Nếu là bình thường, y liền sẽ không ngại ngần
gì mà nhận lấy, bất quá hiện tại y quả thật không có khẩu vị gì, nhận lấy cũng
chỉ lãng phí, cho nên Mục Kỳ vẫn lắc đầu cự tuyệt.
Tiểu thị vệ kia tựa hồ có chút thất
vọng, nhưng vẫn còn không có buông tha, lại đem bánh bao hướng đến trước mặt
Mục Kỳ, đỏ mặt nói: "Tướng gia, ngài nếu không nên dùng một chút thôi, bánh
bao này ta mua ở khách điếm, rất thơm đó!"
Bánh bao kia bị tiểu thị vệ đẩy đẩy
phần vỏ bọc, lộ ra phần nhân thịt bên trong, quả thật như lời tiểu thị vệ nói
vô cùng thơm ngon. Nhưng vừa ngửi thấy mùi vì này, Mục Kỳ liền biến sắc, một
trận ghê tởm đột nhiên cuồn cuộn dâng trao trong dạ dày, thân mình cũng rõ
ràng lùi về sau một chút. Tiểu thị vệ kia thấy Mục Kỳ trong nháy mắt đã
đen mặt lui về sau, nghĩ đến Mục Kỳ là thật chán ghét bánh bao, liền xấu hổ chà xát tay, đem
bánh bao đậy kín lại lần nữa, cúi đầu có chút thất vọng đi trở về.
Mục Kỳ thật vất vả áp chế cảm giác buồn
nôn, lại nhìn đến tiểu thị vệ hiển nhiên đã hiểu lầm cái gì, buồn bã ỉu xìu
ngồi trở lại chổ của mình, nhất thời cũng có chút bất đắc dĩ. Lúc định giải
thích vài câu, lại cảm thấy có vẻ hơi dư thừa, cuối cùng y vẫn không mở miệng nói
gì. Cũng may tiểu thị vệ kia tuy rằng thất vọng nhưng cũng không có ủ rũ quá
lâu, sau khi bị một đám người trêu ghẹo vài câu, hắn lại sinh long hoạt hổ cùng
mọi người tán gẫu đến quên trời đất.
Mục Kỳ dựa vào nhánh cây, nhìn một
đám người ở cách đó không xa đang nhỏ giọng đùa giỡn, khóe miệng không tự giác
hơi hơi gợi lên. Bàn tay cũng nhẹ nhàng đặt lên bụng, có lẽ đứa nhỏ này sẽ mang
đến cho y cùng Bộ Hoài Viễn một bước ngoặt mới đi!?
Nửa canh giờ rất nhanh đi qua, Mục
Kỳ vừa mới đứng dậy kêu gọi mọi người chuẩn bị lên ngựa, bỗng nhiên một trận
gió nhẹ thổi qua, lá cây phát ra vài thanh âm xào xạt, mặt đất loang lổ bóng
cây cũng hơi hơi đung đưa theo. Mục Kỳ nhăn mày, phất tay ý bảo mọi người ngừng
ngay động tác, tay phải xoa thân cây, nhắm lại hai mắt lẳng lặng nghe. Bên kia,
vài thị vệ có nhĩ lực tốt cũng nằm sấp người dán tai lên mặt đất, chỉ chốc lát
sau, mặt mày cả bọn đều có chút nhăn lại.
"Mọi người lên ngựa, khoái mã
hướng về phía Chiêu Quốc." Mục Kỳ mạnh mẽ mở mắt ra, đi vài bước đến bên
con ngựa của mình, vung tay lên đánh văng dây thừng đang vắt trên cây ra, xoay
người nhảy lên, đối với mọi người ở phía sau lớn tiếng hạ lệnh.
Những thị vệ này ai nấy cũng đều phản
ứng nhanh nhẹn, Mục Kỳ vừa lên tiếng, mọi người liền sôi nổi nhảy lên ngựa của
chính mình, đi theo sau Mục Kỳ giục ngựa chạy vội. Biểu tình trên mặt mọi người
cũng đều trở nên vô cùng nghiêm túc, cho dù vừa nãy còn không nghe thấy gì, nhưng
chạy thêm một đoạn, tiếng vó ngựa phía sau càng lúc càng rõ ràng hơn. Tiểu đội
hiển nhiên cũng đều biết bọn họ đang bị đám người ở phía sau đuổi theo. haehyuk8693
Mục Kỳ nhanh chóng nắm chặt dây
cương trong tay, trong nháy mắt đứng dậy y đã cảm giác được chút động tĩnh. Sau
đó, lại cẩn thận nghe ngóng liền xác định, có một nhóm người đang chạy về phía
bọn họ, hơn nữa nghe qua thanh âm, nhân số của đám người này cũng không ít. Tối
thiếu cũng ngang bằng số lượng với họ, mà tiếng vó ngựa truyền đến cơ hồ rất chỉnh
tề thốngnhất, cũng không có thanh âm ồn ào nào khác xen vào. Đây chắc hẳn là một
đám người đã trải qua huấn luyện, tình huống như thế mà cứng rắn đối địch lại,
đối với bọn họ cũng có chút miễn cưỡng. Mà nơi này, mặc dù cách thành trì bọn
họ rời đi vào buổi sáng không xa, nhưng đám người truy đuổi phía sau dường như
cũng là theo phương hướng đó mà đến. Y cũng không thể xác định có phải là người
của Duyên Quốc hay không, bởi vậy Mục Kỳ vẫn quyết định phải thật nhanh chóng
bảo mọi người tăng tốc độ. Nếu đối phương không có ý địng gì với bọn họ, thì
trong đoạn đường kế tiếp có thể rút ra chút khoảng cách, còn nếu như mục tiêu của
đối phương là bọn họ, kia chỉ có thể vừa đi vừa tìm một biện pháp khác ứng phó
mà thôi.
Không biết rốt cục là loại người
nào lại đuổi theo phía sau bọn họ đây?
Không để cho Mục Kỳ có nhiều thời
gian để nghi vấn, tốc độ khoái mã của đối phương hiển nhiên so với bọn họ còn
nhanh hơn một ít. Chỉ chốc lát sau, những người không giỏi công phu cũng đã có
thể nghe thấy thanh âm đối phương, tiếng vó ngựa ầm vang cũng cơ hồ càng thêm đinh
tai nhức óc. Mục Kỳ đại khái đã đoán ra được chút động tĩnh, bọn họ hiên tại
bất quá chỉ có khoảng hai mươi người, bên phe đối phương tính ra đã có gần ba
mươi người, nhưng lại không thể xác định có phải là nhân số cuối cùng hay
không?
"Tướng gia, cứ chạy như vậy
ngựa của chúng ta rất nhanh sẽ không còn sức lực! Chi bằng trực tiếp chống lại chúng đi!"
Một thị vệ giục mã đuổi tới bên người Mục Kỳ, la lớn.
Mục Kỳ nhíu nhíu mày, trong lòng y
cũng hiểu được, bọn họ vì phải trường kỳ chạy đi nên đã chọn lựa những con ngựa
có sức lực khá tốt. Nếu hợp lại sức bật phỏng chừng cũng không thua kém đám
người đằng sau, hơn nữa Mục Kỳ quay đầu nhìn thoáng qua thị vệ bên cạnh, tuy
rằng người người đều đang dùng sức thúc ngựa chạy theo y, nhưng trong ánh mắt đều
đang chứa đựng một cổ tức giận không nói nên lời. Dù sao, đội ngũ hộ tống này đều
là những tinh anh được chọn lựa ra từ trong cấm quân và đại nội thị vệ của Dung
Sở Hoa, cứ phải một đường chạy trốn như thế thật sự là không phải tác phong của
bọn hắn.
Nghĩ nghĩ, Mục Kỳ thoáng dùng chút
nội lực truyền âm đến tên thị vệ kia, "Phái hai người tiếp tục chạy về
phía trước, một đường không được ngừng lại, sau khi đi vào biên cảnh Chiêu Quốc
liền khoái mã liên lạc với thủ thành của Nghiệp Thành để xin trợ giúp, còn những
người còn lại theo ta quay đầu."
Thị vệ kia lập tức hiểu rõ gật đầu,
cưỡi ngựa trở lại trong đội ngũ hộ tống, rất nhanh liền an bài tiểu thị vệ vừa
mới đưa bánh bao cho Mục Kỳ cùng một người khác có kinh nghiệm phong phú tiếp
tục chạy về phía trước. Còn lại tất cả mọi người đều đi theo Mục Kỳ quay đầu
ngựa đứng ở giữa lộ, chỉ chốc lát trong tầm mắt mọi người liền xuất hiện một
trận bụi mù cuồn cuộn.
Đối phương thấy đoàn người của Mục
Kỳ đã ngừng lại, cũng rất nhanh chỉnh tề dừng ở cách đó năm dặm. Tiếp theo đội
ngũ liền tách ra hai bên, một con ngựa thuần đen chậm rãi đi ra giữa đoàn người,
mà người kỵ mã kia rõ ràng chính là kẻ mà Mục Kỳ đã chạm mặt tại khách điếm.
Bất quá, trang phục hôm nay của gả lại bất đồng so với hôm qua. Không còn là bố
sam tầm thường, mà là một khối vải hắc sắc bó chặt trên người, bên ngoài là một
kiện áo khoác ngắn tay màu lam. Chổ cánh tay lại được quấn quanh rất nhiều mảnh
vải, nửa người dưới cũng chỉ có một cái quần cụt đến đầu gối rộng thùng thình, ống
quần buộc chặt hiện ra một hình dạng vồ cùng kỳ quái. Mục Kỳ nhìn lướt qua, đoàn
người phía sau tên này phần lớn đều ăn mặc như vậy, chỉ ngẫu nhiên có một
chút khác biệt, nhưng đây chắc chắn không phải là phục sức của Chiêu Quốc cùng Duyên Quốc. haehyuk8693
Người nọ cưỡi ngựa đi vài bước về
phía trước, Mục Kỳ lạnh lùng nhìn theo, không nói gì cũng không có cứ động,
thẳng đến khi người nọ đứng vững, mới mở miệng lạnh giọng hỏi: "Các ngươi
là loại người nào, vì sao đi theo chúng ta?"
Người nọ nở nụ cười, nắm tay phải lên
đặt tại vị trí nơi trái tim, đầu hơi cúi thấp. Sau khi làm một cái thủ lệ xong,
khi hắn ta ngẩng lên lại đột nhiên động tay, một đạo ngân quang trong nháy mắt liền
theo tay phải của người nọ lao đi. Mục Kỳ vẫn nhìn chằm chằm hắn ta, lúc này
nhìn đến ngân quang đang bay tới, y nâng tay vung lên, phi tiêu được người nọ
bắn ra lập tức đâm vào đại thụ bên cạnh rồi rơi xuống.
Mục Kỳ lãnh mặt, đối phương cư
nhiên không hồi đáp mà trực tiếp động thủ, tất nhiên là nhằm vào bọn họ mà đến.
Tình hình như thế, bọn họ cũng chỉ có thể hợp lại liều mạng với bọn chúng.
Không hề do dự, Mục Kỳ ra hiệu với đoàn người phía sau một chút, rồi kẹp lấy bụng
ngựa tiến về phía đám người kia. Tiên hạ thủ vi cường, bắt giặc phải bắt vua
trước. Bọn thị vệ phía sau cũng rất nhanh liền đuổi kịp, vừa giục ngựa vừa
rút ra binh khí trên người.
Đội ngũ ở đối diện cũng phản ứng rất
nhanh chóng, ở phía trước vừa có động tĩnh thì bọn họ đã lập tức tản ra
tạo thành một vòng vây, ý định đem đoàn người của Mục Kỳ vây ở bên trong mà
tiến đánh.
Khi Mục Kỳ giục ngựa vọt tới trước
mặt tên đầu lĩnh, lòng bàn chân lập tức đạp một cái lấy sức rồi phi thân lên, vung chưởng
hướng về phía người nọ. Đối phương phản ứng cực nhanh, đối mặt với chưởng lực Mục
Kỳ đang đánh tới, ánh mắt nhíu lại, toàn bộ thân mình đổ về phía sườn phải, hung
hiểm tránh đi một quyền. Giây tiếp theo liền thừa dịp Mục Kỳ đang mượn lực trở
xuống, hắn ta lập tức nhanh chóng giục ngựa vòng qua phía sau Mục Kỳ, ném ra
một mũi ám khí khác. haehyuk8693
Mục Kỳ tung một chưởng chém tới,
thân hình vừa chuyển, lại hướng về đám người phía trước vỗ tới một chưởng lực, trực
tiếp chụp bay một tên. Theo sau, lúc mượn lực bay trở về, y liền cảm thấy phía
sau có một mũi ám khí đang bay tới, nên lại nhanh chóng nhảy người lên không
trung, tránh thoát mũi ám khí kia. Lúc hạ người xuống, y lại dùng mũi chân đá bay
ám khí, khiến cho nó cắm thẳng vào mi tâm của một kẻ khác.
Vừa cầm dây cương vừa giằng co với
đối phương, lúc này cả hai đều không thể dễ dàng ra tay. Mục Kỳ đánh giá bốn
phía một chút, nhíu nhíu mày, hiện tại bọn họ có quá ít người, bị vây quanh ở
bên trong, nếu muốn phá vây thật đúng là không dễ. Hơn nữa mặc dù sức lực của song
phương đều hơn kém nhau không bao nhiêu, nhưng nhân số chênh lệch đã dần dần khiến
cho phe bọn họ rơi vào thế hạ phong, đã có mấy người rõ ràng đã trúng phải
thương.
Mục Kỳ gắt gao nhìn chằm chằm đối
phương, âm thầm suy tư. Hai người mà y phái đi đến Nghiệp Thành xin trợ thủ,
nhất thời nửa khắc cũng không thể quay về ngay, nếu hao tổn người ở trong này,
cuối cùng chỉ có thể bị đối phương một lưới bắt hết. Hơn nữa vừa nãy lúc đánh
nhau, y rõ ràng cảm thấy bản thân mình vì đang có thai trong người mà
nội tức đã hỗn loạn không ngừng. Cứ giằng co như thế, đối tình huống của y hiện
tại quả thực rất bất lợi, nghĩ tới nghĩ lui, Mục Kỳ vẫn quyết định để cho mọi
người đột phá vòng vây.
Y hướng thị vệ bên người ra hiệu
một chút, làm cho mọi người tản ra theo những phương hướng bất đồng, cố gắng
hết sức phá vỡ thế trận, sau đó mới nghĩ biện pháp đến Nghiệp Thành để hội hợp.
Mặc dù có chút không cam lòng, nhưng đám thị vệ đều ngầm hiểu chênh lệch nhân
số giữa hai bên nên liền gật gật đầu. haehyuk8693
Tiếp theo Mục Kỳ ra lệnh một tiếng, mọi người
đều dùng sức kẹp chặt bụng ngựa tứ tán bốn phía. Mục Kỳ trực tiếp phóng tới
phương hướng của tên đầu lĩnh, sau khi lay động đánh ra một chưởng, Mục Kỳ liền
trực tiếp bỏ ngựa nhảy lên. Mũi chân dẫm lên đầu ngựa của đối phương để mượn
lực phi người thêm một cái, y liền trực tiếp vọt ra bên ngoài, rồi dồn ép nội lực chém
ra thêm một chưởng, đem đám người trước mặt đánh ra một khoảng trống. Theo sau y
liền dừng lại bên cạnh một con ngựa, quay đầu ngựa hướng về phía trước bỏ
chạy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét